Thứ 7, ngày 23 tháng 10 năm 2021
“KHÔNG NÊN NHÌN LỖI NGƯỜI, NGƯỜI LÀM HAY KHÔNG LÀM, NÊN TỰ NHÌN THÂN TA, CÓ LÀM HAY KHÔNG LÀM” - "CHỚ THÂN VỚI BẠN ÁC, CHỚ THÂN KẺ TIỂU NHÂN.HÃY THÂN NGƯỜI BẠN LÀNH, HÃY THÂN BẬC THƯỢNG NHÂN." - "KHÔNG LÀM MỌI ĐIỀU ÁC, THÀNH TỰU CÁC HẠNH LÀNH. TÂM Ý GIỮ TRONG SẠCH, CHÍNH LỜI CHƯ PHẬT DẠY. " - " VUI THAY, CHÚNG TA SỐNG, KHÔNG RỘN GIỮA RỘN RÀNG; GIỮA NHỮNG NGƯỜI RỘN RÀNG, TA SỐNG, KHÔNG RỘN RÀNG."

Bát nước.

bat nuoc.

Có một người giàu và một người nghèo cùng tranh luận thế nào là hạnh phúc.

Người nghèo nói:

- Hạnh phúc chính là hiện tại.

Người giàu nhìn người nghèo ăn bận quần áo cũ rách, ở trong chòi tranh lụp xụp, nói giọng khinh miệt:

- Vậy mà ngươi có thể gọi là hạnh phúc? Hạnh phúc của ta là tòa nhà trăm gian lộng lẫy nguy nga, có nô bộc cả ngàn người!

Cuộc đời biến đổi vô thường, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tòa nhà trăm gian của người giàu, rồi tất cả nô bộc đều bỏ đi, người giàu chỉ trong một đêm biến thành kẻ ăn mày.

bn

Người ăn mày lang thang xin ăn giữa trời nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, đi ngang qua chòi tranh của người nghèo, muốn xin nước uống. Người nghèo bưng ra một bát nước trong, hỏi:

- Thế bây giờ ông cho rằng cái gì là hạnh phúc?

Người ăn mày đáp:

- Hạnh phúc chính là bát nước ở trong tay ông lúc này đây… đến một Thiền viện nhập chúng. Vị sư trưởng ở đấy bảo rằng: “Anh có thể ở đây tu học nhưng có một luật lệ quan trọng – tất cả thiền sinh ở đây phải giữ im lặng tuyệt đối. Chỉ 12 năm mới được nói một lần”.

Vị Tăng này đồng ý ở lại. Sau 12 năm yên lặng tu tập, đến ngày vị Tăng này được nói lên một câu. Ông ta nói: “Giường cứng quá”.

12 năm nữa trôi qua trong sự tu tập yên lặng. Lại đến lúc có cơ hội được nói một lời với thầy. Vị Tăng nói: “Đồ ăn dở quá”.

Lại 12 năm nữa tu tập cam go khổ hạnh và đến lúc được nói lên một câu. Và sau 36 năm tu tập, ông ta nói: “Tôi bỏ tu”.

Đạo sư trả lời nhanh chóng. “Tốt, từ đó tới giờ anh chỉ biết có than phiền!”.

(St)

◊-◊————————————————————–◊-◊

 

Những Bài Viết Liên Quan
1068971
Total Visit : 967283