Thứ 2, ngày 17 tháng 12 năm 2018
" ĐỨC PHẬT DƯỢC SƯ CỨU CHÚNG SANH, CHỮA LÀNH BỆNH TẬT, XÓA PHÂN TRANH, MANG VỀ NHÂN THẾ XINH CÀNH TRÚC, ĐEM ĐẾN CUỘC ĐỜI ĐẸP BỨC TRANH "

Chết Là Chuyện Thường Của Hòa Thượng Chơn Như – Nhật Thiện

ddddddđứ

20181011_202427

Khi còn điều trị ở Bệnh viện 115, được giấy của Bác sĩ Bùi giới thiệu sang Trung tâm Chẩn đoán Hòa Hảo để chụp Citi. Sau khi chụp xong, trở về phòng nghĩ, thấy Ngài có vẻ hơi mệt, Phật tử Mỹ Anh vì muốn gợi ý cho Hòa thượng được vui nên hỏi đùa:

 

- Sao? Thầy cảm thấy thế nào, có dễ chịu không?

 

Hòa thượng khoe:

 

- Hồi nào tới giờ tôi mới biết! Lạ thật, tôi đang nằm thì bỗng dưng có cái gì nó chụp xuống tối đen như mực, giống như trong địa ngục vậy!

 

Cô Mỹ Anh nghe Ngài nói thế, liền thưa:

 

- Có chuyện này, con xin hỏi thật Thầy nha, vậy chứ Thầy có sợ chết không?

 

Hòa thượng mỉm cười:

 

- Chết là chuyện thường, có gì đâu mà sợ!

 

Trong thời gian dưỡng sức ở bệnh viện 115, một buổi trưa, có vài vị đệ tử đến thăm, biết là các chú đang học lớp nghi lễ ở chùa Viên Giác, Ngài bảo:

 

Các ông ngồi lại gần đây, để tôi tán cho mấy ông nghe bài “Tam Tạng vãng Tây hàng”. Điệu này khó lắm, cả miền Tây cũng ít có Thầy nào tán được!.

 

Lúc ấy, có mấy Sư cô ở Tu viện Định Thành vừa sang hầu thăm, nghe vậy liền hỏi:

 

- Thầy đang vô nước biển mà còn tán được sao?

 

Hòa thượng đáp:

 

- Vô nước biển là chuyện của bác sĩ, còn tán là chuyện của tôi, chẳng liên can gì!

 

Thế là Ngài bắt đầu:

 

- Tam á a Tạng a à vãng á a Tây a à …………

 

Lúc ấy, tôi nghe âm điệu của Ngài tuy không được như xưa, nhưng cũng thể hiện được tâm hồn tự tại, cho dù là thân thể đang bị bệnh duyên chi phối.

 

Một hôm, Hòa thượng bảo rằng: đã tới ngày cạo tóc, Thầy Nguyên Định liền nói:

 

- Sư ông đang bệnh, để tóc dài người ta không cười đâu mà sợ!

 

Hòa thượng bảo:

 

- Tuy người ta không cười, nhưng cũng phải cạo. Viên đảnh phương bào là tướng của Phạm tăng, bỏ mất đi sao được!

 

Thât vậy, “Chiếc áo không làm nên người tu, nhưng người tu không thể thiếu nó”.Qua đó, ta thấy phàm làm Tăng sĩ, dù ở trong hoàn cảnh nào đi nữa, chúng ta cũng đừng quên lãng bổn phận của chính mình.

 

Dù cơn phẫu thuật đã trải qua mười ngày, nhưng vết thương vẫn chưa lành, ở vùng bụng căng phồng lên. Thỉnh thoảng, Ngài ho, nước từ trong vết thương bắn vọt ra trông thật đáng sợ. Mọi người đều khiếp vía nhìn nhau, thế mà Ngài vẫn còn đùa:

 

- Trí Thông đâu rồi?

 

Thầy Trí Thông nhanh nhẹn đáp:

 

- Mô Phật! Con đang ở đây.

 

Ngài bảo:

 

- Ông tới phòng trực kêu bác sĩ đừng chế nước vào bụng tôi nữa. Chế vô nhiều, nó tràn ra làm ướt áo, thay hoài mất công quá!

 

Ai nấy nghe xong đều cảm thấy nửa lo sợ, nửa tức cười. Thật lạ lùng chưa từng thấy, đến lúc cận kề bên cái chết mà Ngài vẫn tỉnh bơ! Điều đáng nể phục hơn là cho dù bệnh trạng có chuyển biến, cơ thể có khó chịu thế nào đi nữa thì Ngài vẫn thản nhiên, không bao giờ có một lời than vãn!

 

Một hôm, đến giờ uống thuốc, vì liều thuốc uống hơi nhiều, Ngài mới nói với tôi rằng:

 

- Thuốc bữa nay nhiều quá, thôi ông uống dùm tôi đi. Tôi không uống đâu!

 

Tôi ngạc nhiên hỏi:

 

- Hòa thượng không uống thì làm sao hết bệnh?

 

Ngài bảo:

 

- Chớ ông thấy tôi có bệnh gì đâu!

 

Tôi thật không hiểu nổi:

 

- Hòa thượng đang nằm viện và bệnh rất nặng kia mà!

 

Ngài cặn kẽ giải thích:

 

- Ông này dốt quá, tôi không nói tới chứng bệnh đó! Cái bệnh trạng trong cơ thể con người lúc già yếu là lẽ đương nhiên, nhưng cái bệnh của tôi quá đát rồi, chữa trị không hết đâu! Hơn nữa, ai cũng mắc phải hai chứng bệnh: Thân bệnh và tâm bệnh. Bệnh kia thì tôi chữa hết lâu rồi, còn bệnh nầy già quá  rồi, còn phải chữa trị làm chi cho mệt!

 

Nghe Ngài nói xong, Thầy Nguyên Định cảm phục quá, viết ra mấy câu tán thán rằng:

 

 “Thiếu niên thấu triệt lão bệnh chi bổn lai vi nan

 

Lão niên ngộ liễu lão bệnh chi bổn lai cánh nan

 

Lão bệnh nhị đồ tuy hữu dị

 

Hòa thượng bổn lai hữu hà thù”

 

 Nghĩa là:

 

“Khi còn trẻ, thấu suốt được nguồn cơn của già bệnh là chuyện khó. Lúc về già, biết rõ được nguồn cơn của già bệnh thì lại càng khó hơn. Hai nẻo già bệnh tuy có khác, nhưng bản tánh xưa nay của Hòa thượng thì có khác gì!”.

 

Nhớ lại lúc Ngài còn khỏe, có một vị Tăng hay chỉ trích lỗi người.

 

Ngài mới kêu lại mà dạy rằng:

 

- Ông thử chỉ tay vào cây cột đây, rồi tôi nói cho ông nghe!

 

Vị Tăng liền lấy tay chỉ vào cây cột.

 

Ngài nói:

 

- Đó! Ông thấy không, chỉ vào cây cột thì chỉ có một ngón thôi, trong khi đó có đến ba ngón tay thì chỉ lại mình. Việc nói lỗi người khác cũng thế, vì vậy tôi “Kính nhi viễn chi” không dám bàn tới!

 

Vị Tăng có vẻ thẹn rồi xin cáo lui.

 

Nói đến người xuất gia học đạo, tâm tâm niệm niệm phải tự xét mình, đau đáu lo nghĩ đến việc thoát ly sanh tử và lấy việc giác ngộ để làm kỳ hạn. Việc  mình chưa xong thì không nên dò xét lỗi người. Cổ đức có câu: “Nhàn đàm mạc thuyết tha nhơn phi” (nghĩa là lúc nhàn rỗi, đừng nên nói chuyện dở xấu của người)Hơn nữa, họa chính từ trong miệng mà ra.

 Thiền sư Chuyết Am cũng từng bảo: “Việc nhiều chớ sợ, không việc chớ tìm, thị phi chẳng bàn. Người làm chủ một tòng lâm mà thấu suốt được điều này thì sẽ không bị ngoại vật làm mê mờ”. Đó chẳng phải là phong cách tiêu dao tự tại của người học Phật sao?

287e35166f3e8f60d62f

< Trích Thầy Tôi 2001 >

 

Những Bài Viết Liên Quan
636245
Total Visit : 534557
peuterey outlet piumini woolrich outlet woolrich outlet online woolrich outlet online woolrich outlet online doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher max maillots maillots de foot pas cher nike tn pas cher nike tn parajumper pas cher parajumper pas cher parajumper pas cher golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi