Thứ 4, ngày 21 tháng 8 năm 2019
“Mẹ ơi! Mùa Vu Lan đã về rồi, Con được cài hoa hồng màu trắng đơn côi, Lòng con nghe đau xót thật nhiều, Vì con biết đời con không còn có Mẹ..."

Người ăn xin và giọt sương.

Nguoi an xin

Đêm đã về khuya, một người ăn xin lặng lẽ ngồi xuống bên vệ đường. Anh giơ tay lên để thổi những hạt bụi bám trên đó sau một ngày mệt mỏi, bỗng một giọt sương từ trên cao rơi xuống, đúng vào lòng bàn tay của anh ta.

Người ăn xin vội thu tay lại, để trước mắt mình và ngắm nhìn giọt sương khá lâu, rồi nhẹ nhành cất tiếng hỏi giọt sương:

“Sao lại rơi vào tay tôi chứ, bạn có biết tôi đang rất khát không?”

“Anh cứ nuốt chửng tôi nếu muốn, tôi không trách anh đâu”, giọt sương trả lời một cách bình thản.

nen an xin

“Bạn đúng là một kẻ nực cười. Cả ngày hôm nay, tôi đã nghĩ mình là người đáng thương nhất, kém may mắn nhất thế gian này nhưng nhìn bạn bây giờ, bạn còn thê thảm, đáng thương hại hơn cả tôi. Sự sống của bạn giờ hoàn toàn nằm trong tay người khác”. Người ăn xin bật cười nói.

“Không, anh nói không đúng! Tôi không thê thảm, không đáng thương hại một chút nào. Trước đó, tôi đã kịp tắm mát cho một bông hồng rất lớn, giúp bông hồng trở nên xinh tươi hơn. Tôi lại sắp giúp anh phần nào vượt qua cơn khát của mình. Vậy vì sao tôi phải buồn, tôi cảm thấy rất vui, rất sung sướng, cuộc sống của tôi thật hạnh phúc. Giá trị chân chính của tôi đã thực sự có ích cho đời, được mọi người công nhận”.

Người ăn xin lặng đi, anh đã hiểu.

(St)

◊-◊—————————————————————–◊-◊

 

Những Bài Viết Liên Quan
759487
Total Visit : 657799