Thứ 4, ngày 26 tháng 9 năm 2018
 “NHƯ HỒ NƯỚC SÂU THẲM, TRONG SÁNG, KHÔNG KHUẤY ĐỤC, CŨNG VẬY, NGHE CHÁNH PHÁP, NGƯỜI TRÍ HƯỞNG TỊNH LẠC.” PC-82

Nguồn gốc Pháp luân trong Phật giáo.

Phap luanThích Thiện Phước

 

       3       

       * Pháp luân

       Lại gọi là Phạm luân, hoặc Bảo luân, là lời ví dụ trong Phật giáo.

       Theo Truyền thuyết Ấn Độ, Đức Phật thuyết pháp như Chuyển Luân Thánh Vương cai trị thiên hạ. Bấy giờ chuyển bánh xe báu hàng phục các ma hay phá tan những ác kiến của chúng sanh, tế độ tất cả những chúng sanh, nhân đây mà dùng bánh xe để ẩn dụ mà xưng là Pháp luân. Cho nên Phật nói pháp gọi là Pháp luân.

         Pháp luân là một pháp cụ tiêu biểu của Phật pháp.

        Đại Trí Độ Luận chép: “Phật chuyển bánh xe chánh pháp cho nên gọi là Pháp luân, hoặc gọi là Phạm luân.

          * Nguồn gốc của Pháp luân:

          Pháp luân vốn là một loại vũ khí hình dạng giống như bánh xe, thời cổ đại Ấn Độ đã từng sử dụng trong chiến tranh. Cổ đại Ấn Độ có một vị Quốc vương chinh phục khắp bốn phương, khi Ông ra đời thì trên không trung hiện ra bánh xe nầy, nhằm để dự báo rằng Ông là người vô địch. Bánh xe nầy giống y như bánh xe thông thường, đầy đủ các tướng: trục xe, vành xe, căm xe, tròn vìn sáng ánh, lúc chạy thì có thể dẫn dắt uy phục tất cả. Về sau, Phật dùng bánh xe để dụ cho lời thuyết pháp của Ngài, vì Pháp luân của Phật xuất hiện ở đời thì tất cả những bất thiện pháp đều bị phá nát không còn sót, cho nên trong Phật giáo đem lời thuyết pháp của Phật gọi là “Chuyển bánh xe chánh pháp”.

 

          Trong bài kệ khai trống có câu:

          Phiên âm:

Pháp luân thường chuyển huệ tâm khai

Cát đoạn sanh tử tọa bảo đài

Kim cang đảnh lễ y vương vị

Thân tâm thanh tịnh bái Như Lai.

          Tạm dịch theo văn xuôi: “Bánh xe chánh pháp thường xoay làm cho trí huệ mở bày, cắt sạch hết sanh tử ngồi trên đài hoa báu, kim cang đảnh lễ ngôi vị Phật, thân tâm thanh tịnh lạy Như Lai”.

         Phật Thích Ca Mâu Ni sau khi thành đạo, lần đầu tiên thuyết pháp – chuyển Pháp luân – tại vườn Lộc Dã thuộc thành Ba La Nại. Đây là một trong 4 thánh tích của Phật giáo. Ngày nay Lộc Dã Uyển đã có chùa chiền, Bảo tàng, Thư viện. Trong bảo tàng có tượng Phật Thích Ca Mâu Ni chuyển pháp luân lần đầu tiên.

          * Ý nghĩa của Pháp luân trong Phật giáo:

          Pháp luân là tượng trưng cho giáo pháp của Phật, có đủ ý nghĩa biểu trưng trong Phật Pháp. Trong Kinh đức Phật dạy: Pháp luân là phá dẹp tất cả các nghiệp chướng mê lầm, cũng có Kinh Phật chép: “Vô sanh chánh quán, bản thể làm khuôn mẫu gọi là Pháp. Tuôn chảy viên thông, không hạn cuộc ở một người gọi là luân. Lại nữa vô sanh chánh quán không có hệ lụy nào không phá nát, gọi là luân”.

 

          Pháp luân có ba ý nghĩa:

          1/ Phá dẹp: Lời thuyết pháp của Phật hay làm cho chúng sanh phá tan được những tội ác, giống như bánh xe báu trong tay của Chuyển Luân Thánh Vương. Có thể phá nát được các núi đồi cho nên gọi là pháp luân. Đại Trí Độ Luận chép: “Phật chuyển pháp luân giống như bánh xe báu của Chuyển Luân Thánh Vương, Chuyển Luân Thánh Vương tay cầm bánh xe báu