Thứ 4, ngày 17 tháng 7 năm 2019
“HÃY NƯƠNG TỰA CHÍNH MÌNH, CHỚ NƯƠNG TỰA KẺ KHÁC, NGƯỜI KHÉO ĐIỀU PHỤC MÌNH, ĐẠT ĐẾN CHỔ KHÓ ĐẠT” Trích Pháp Cú 160

Từng bước đi về.

Tung buocThích Thiện Phước

 

Hôm nay trời vào đông, buổi sáng tinh sương, những tia nắng hồng ấm áp làm xua tan đi khí trời lạnh lẽo. Cảnh vật nơi nầy thật yên bình, nghe và nhìn rõ từng chiếc lá rơi, có những chiếc lá rơi nửa chừng rồi mắc kẹt lại trên cành cây, xen vào là những tiếng chim kêu ríu rít trong tán lá xanh tươi, ngồi bên khung cửa lặng nhìn mọi sự đang diễn ra. Và không quên nhìn lại chính mình như đang thấy rõ sự chuyển biến của từng ý niệm trong tâm thức, thời gian như chầm chậm trôi. Trời tuy đã sang đông nhưng lá vẫn còn rơi, bước ra khỏi phòng dạo quanh hoa viên, nói hoa viên chứ thực ra là những loài hoa dại tự nhiên mọc chứ không có bàn tay chăm sóc của con người. Cho dù không được chăm sóc không ai để ý nhưng hoa vẫn một lần trổ hoa, hoa dại nhưng vẫn có vẻ đẹp riêng của nó.

nen tung buoc chan

Lối thiền hành chiều đông lặng lẽ, hoàng hôn ửng đỏ phía chân trời, những cánh cò trắng chập chờn ẩn hiện xa xa, những đàn chim ríu rít bay về tổ ấm, ì ì tiếng máy tàu đang chạy trên sông…

Mỗi bước chân đi về thực tại, vạn vật chuyển biến trong trạng thái đang là. Lắng nghe tất cả những âm thanh, làn gió chiều vi dịu lay cành lá. Gió thổi nhẹ lá đông rơi… Từng bước chân đi về. Chuông u minh đã ngân lên rồi.

Chiều nay mây nhuốm muôn màu

Nhẹ nhàng cất bước vơi bao nỗi niềm

Lắng nghe nhịp đập con tim

Thời gian thay đổi nổi chìm bâng khuâng

Gió đưa mây trắng trong ngần

Lặng nhìn khói biếc ân cần công phu

Xóa tan phiền não mịt mù

Trở về thực tại trời thu giao mùa.

 

◊-◊——————————————————————————-◊-◊

 

Những Bài Viết Liên Quan
740961
Total Visit : 639273