Thứ 4, ngày 16 tháng 10 năm 2019
“Ai dùng các hạnh lành, Làm xóa mờ nghiệp ác, Chói sáng rực đời này, Như trăng thoát mây che.” Pháp Cú 173

TÌM HIỂU VỀ NHỮNG BỆNH KHỔ LÚC LÂM CHUNG

TÌM HIỂU VỀ NHỮNG BỆNH KHỔ LÚC LÂM CHUNG Sách:

TÌM HIỂU VỀ NHỮNG BỆNH KHỔ 

LÚC LÂM CHUNG

Người niệm Phật khi lâm chung, nếu căn bệnh quá nặng thì không nên khởi tâm nghi ngờ và sợ sệt. Thuở xưa, pháp sư Đường Huyền Trang khi lâm chung cũng có rất nhiều bệnh khổ, huống gì hàng phàm phu chúng ta há không có bệnh khổ hay sao? Ta phải hiểu rằng những bệnh khổ này là do ác nghiệp đời trước của mình đã gây tạo mà cảm vời ra. Nếu bạn không dốc lòng niệm Phật thì những ác nghiệp này sẽ chiêu cảm đến tội báo nặng nề nơi địa ngục trong đời sau. Nếu bạn là người có căn lành lớn và hiểu được những ác nghiệp này, chính là vì bạn nương nhờ vào sức từ bi gia hộ của Phật A Di Đà mà tội báo nặng nề nơi địa ngục ở đời sau, chuyển làm những bệnh khổ nhẹ nhàng ở hiện tại. Bệnh khổ là tạm thời, khi mạng chung lập tức vãng sanh về Tây phương. Thế nên, bạn phải dốc hết lòng thành niệm danh hiệu Phật A Di Đà, niệm niệm phải nương vào câu A Di Đà Phật, không nên có một niệm nào bị bệnh khổ chiếm đoạt. Bạn phải biết rằng đây là giao lộ giữa địa ngục và Tây phương. Nếu tâm bạn rong ruổi theo phiền não vì bệnh khổ, cuối cùng sẽ sanh vào địa ngục. Nếu tâm bạn được chánh niệm trì danh hiệu Phật A Di Đà thì liền vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc. Rất nên cẩn thận!

Hơi thở của bạn nếu ngắn, không thể niệm hết bốn chữ A Di Đà Phật thì niệm một chữ Phật cũng được! Nhưng điều quan trọng là từng tâm niệm phải duyên theo chữ Phật này và khởi ý tưởng mình sẽ được vãng sanh Tây phương. Nếu vì duyên cớ bị bệnh khổ bức bách, ngay cả chữ Phật cũng không niệm được, thì bạn nên quán tưởng trước mắt mình thật sự đang có Phật A Di Đà từ bi duỗi tay tiếp dẫn. Mỗi niệm trong tâm bạn phải nghĩ mình được vãng sanh Tây phương, khi mạng chung tâm niệm nhất định theo hạnh nguyện mà được vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc.

Trong kinh từng dạy: “Khi lâm chung, không thể quán và niệm, chỉ khởi tâm biết có Phật là người mạng chung được vãng sanh”.

Lược giải thích: Người lúc thường ngày tu quán tưởng, quán tượng niệm Phật, công phu không được chánh định. Người tu pháp trì danh niệm Phật, công phu không được nhất tâm. Một mai đến lúc mạng chung vì bệnh khổ bức ngặt, thân tâm không được an tịnh và bị các chướng ngại. Quán tưởng, quán tượng không được, trì danh lại cũng không được. Nếu hay tưởng trước mặt mình thật sự có Phật A Di Đà từ bi duỗi tay tiếp dẫn, mỗi niệm quán tưởng mình sẽ được vãng sanh Tây phương. Nếu có lòng nhất niệm cầu sanh thì ngay một tâm niệm cầu sanh ấy liền được vãng sanh Tây phương.

9.4.Hành trang cho ngày cuối
783500
Total Visit : 681812