Thứ 4, ngày 13 tháng 12 năm 2017
"Mưa thu còn đọng bên thềm. Cây vàng lá úa thâu đêm rụng đầy. Bừng lên giọt nắng ban mai. Chuông chùa ngân nhẹ nay ngày Vu Lan" - Thích Thiện Phước.

Việc lớn sanh tử.

Viec lonThích Thiện Phước

Trong kiếp nhân sinh nếu nói về thân xác thì “sanh” được xem là khởi nguyên của sự sống, “Già, bệnh” là tiến trình sự sống và được kết thúc bởi cái “chết”. Vâng, cái chết sẽ đến với tất cả chúng ta dù sớm hay muộn và nó không trừ bất cứ ai trên thế gian này. Trong bước ngoặc thăng trầm từ vô thỉ cho đến ngày nay, chúng ta vì tạo quá nhiều tội ác nên phải trôi lăn trong ba nẻo sáu đường chịu vô lượng thứ khổ đau. Thật đáng sợ thay!.

Luân về người chết thì cũng giống như dời nhà vậy. Thân chúng ta tuy mất đi nhưng thần hồn vẫn thường hằng bất tử. Tùy lúc bình sinh bạn gây ra những nghiệp thiện hay ác thì chính nó lôi bạn vào ba nẻo sáu đường chịu vô lượng khổ. Giả dụ như phòng ốc đã bị hư mục rồi thì bạn phải dọn đến ở trong một gian phòng khác, người tạo nghiệp ác thì nhất định sẽ dọn đến ở trong địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, mãi mãi lãnh chịu những quả báo khổ đau, đợi đến khi nghiệp báo của bạn hết thì mới được sanh làm người, thật khổ không thể nói.

Nói về sáu đường cũng giống như sáu gian phòng vậy. Xác thân của ta đây chẳng khác nào căn nhà không có bảo hiểm, cho dù bạn có rất nhiều tiền của, vật báu cũng không bảo toàn được nó. Ai dám chắc rằng: “Tôi mãi mãi không bị bệnh hoạn khổ đau, tôi không già nua, bệnh chết”, chính vì thế  chúng ta cần phải mau mau tỉnh ngộ.

Nen KTPP

      Con người hằng ngày vì cứ mải mê say đắm lo cho cái ăn, cái mặc, trang hoàng cho cái quán trọ mà quên cả thân mình, họ chỉ muốn kiếm cho thật nhiều tiền để hưởng thụ lại vì lo cho cuộc sống con cái, đắm đuối vào sự nghiệp đến nỗi phải lao tâm lao lực sống một đời bận rộn, quay cuồng trong tham dục. Nói như thế không phải bảo chúng ta cứ ăn không ngồi rồi để chờ ngày cuối, mà trong khi sống mình phải biết sắm sửa hành trang cho lúc chết và hãy làm chủ được chính mình. Xã hội ngày nay có vài người quan niệm rằng:

Con người hằng ngày vì cứ mải mê say đắm lo cho cái ăn, cái mặc, trang hoàng cho cái quán trọ mà quên cả thân mình, họ chỉ muốn kiếm cho thật nhiều tiền để hưởng thụ lại vì lo cho cuộc sống con cái, đắm đuối vào sự nghiệp đến nỗi phải lao tâm lao lực sống một đời bận rộn, quay cuồng trong tham dục. Nói như thế không phải bảo chúng ta cứ ăn không ngồi rồi để chờ ngày cuối, mà trong khi sống mình phải biết sắm sửa hành trang cho lúc chết và hãy làm chủ được chính mình. Xã hội ngày nay có vài người quan niệm rằng: “Tôi ráng kiếm tiền cho nhiều để được thảnh thơi hưởng thụ, có tiền là có tất cả, “có tiền mua tiên cũng được”. Vì tôi có tiền nên mọi người phải khúm núm, quỳ lụy, nói gì ai cũng nghe, ai cũng nể trọng và có thể diện giữa đám đông” ta là một mạnh thường quân. Thế sao bạn không tự hỏi thần chết có nể trọng mình không? Và mình có thể diện gì trước điện Diêm Vương? Thân xác này tuy có nhưng lại không, chỉ có nghiệp báo mới thủy chung đeo đuổi theo ta từ kiếp này sang kiếp khác. Bạn hãy dùng trí huệ của mình quán chiếu rằng: Con người có sanh, già, bệnh, chết, khổ cầu không được là khổ, oán thù ở chung nhau là khổ, thương yêu xa lìa là khổ, năm ấm hưng thạnh là khổ. Có ba thứ khổ và tám thứ khổ, lại khổ vì thiên tai, nhơn họa. Thật là có vô lượng thứ khổ luôn luôn nung nấu, bức bách chúng ta. Thế nên chúng ta phải niệm Phật A Di Đà để thoát ly những nỗi khổ này.

Có người bảo rằng: “Niệm Phật hả? Bây giờ tôi còn trẻ đẹp, yêu đời, để cho tôi nếm mùi mật ngọt thế gian, đợi đến lúc già niệm Phật cũng không muộn”. Ôi! Vô thường chóng vánh, sát na đã biến thành đời khác, cho dù bạn có sống đến già đi nữa thì lúc ấy toàn thân đầy bệnh tật, nhớ trước quên sau, mỗi ngày phải lo uống thuốc, luôn bị ngoại duyên bức ngặt thế thì làm sao có thể niệm được chứ. Vậy không phải là chuyện đáng sợ ư? Khi tắt hơi, nhắm mắt rồi thì nào là con hiền, cháu thảo, tiền của, vật báu… tất cả đều không mang theo được, chỉ có nghiệp báo thiện ác chi phối lôi dắt bạn đi thọ khổ thôi. Thật là: “Khi tôi sanh ra đôi bàn tay trắng và khi tôi trở về lại phủi trắng đôi tay”.

◊-◊———————————————————————————–◊-◊

 

Những Bài Viết Liên Quan
490819
Total Visit : 389131
peuterey outlet piumini woolrich outlet woolrich outlet online woolrich outlet online woolrich outlet online doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher doudoune moncler pas cher max maillots maillots de foot pas cher nike tn pas cher nike tn parajumper pas cher parajumper pas cher parajumper pas cher golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi golden goose saldi